______________________________
Năm đó, gia đình tôi gặp biến cố lớn. Cha mẹ qua đời trong một tai nạn, công ty gia đình đứng trên bờ vực phá sản. Giữa lúc anh trai đang chật vật với món nợ khổng lồ, tôi đã lựa chọn ra đi, cắt đứt mọi quan hệ với anh vào đúng thời điểm anh khó khăn nhất.
5 năm sau, anh trai tôi, Hoắc Niên, đã vực dậy được sự nghiệp. Anh trở thành Hoắc tổng của một tập đoàn lớn, một người thành đạt được vạn người ngưỡng mộ.
Trong một buổi phỏng vấn trực tiếp, khi phóng viên hỏi người mà anh cảm ơn nhất trong những năm qua là ai, anh chỉ nhếch môi cười lạnh, ánh mắt đầy châm biếm:
"Cảm ơn ư? Chắc là cô em gái vì tiền mà bỏ rơi tôi... À mà, giờ cũng không còn là em gái nữa rồi."
Câu nói đó đã tạo nên một cơn bão trên mạng xã hội. Người ta bắt đầu một cuộc tìm kiếm quy mô lớn để tìm ra "cô em gái phụ bạc" là tôi.
Nhưng họ không tìm thấy tôi. Họ chỉ tìm được một cuốn nhật ký... cuốn nhật ký cuối cùng của tôi trước khi chết.
Khi phóng viên mang cuốn nhật ký đến trước mặt Hoắc tổng, anh đã hất tay ném thẳng nó vào thùng rác:
"Lại là trò mới của cô ta sao? Hay chiêu trò của các người để câu view chương trình?"
Người phóng viên vội vàng nhặt lại, phủi đi lớp bụi, khẳng định: "Hoắc tổng, đây đúng là nhật ký của em gái anh, Hoắc Niệm... Về phần thi thể, đã được hỏa táng rồi ạ. Vì không có người thân đến nhận nên đã được xử lý theo quy trình của nhà tang lễ..."
Hoắc tổng đứng sững tại chỗ. Bàn tay anh run rẩy, đôi mắt hằn lên những tia máu. Anh gầm lên: "Đọc đi! Tôi cũng muốn xem cô ta đã bịa ra những gì!"
Và người phóng viên bắt đầu đọc...
Ngày 1 tháng 4 năm 2019...
"Tạm biệt anh trai. Hôm nay em phát hiện mình bị ung thư gan giai đoạn cuối rồi. Bác sĩ nói em phải nhập viện ngay. Nhưng làm sao em có thể đây? Công ty phá sản, anh còn đang gánh món nợ khổng lồ, tiền đâu ra để chữa bệnh cho em? Em phải đi thôi. Em phải nói những lời tàn nhẫn nhất để anh hận em, để anh buông bỏ gánh nặng này. Chỉ có như vậy anh mới có thể vực dậy được."
Ngày... tháng... năm...
"Anh đã quỳ xuống van xin em đừng đi. Khoảnh khắc đó, tim em như vỡ nát, nhưng em vẫn phải quay lưng, lén lau đi những giọt nước mắt. Xin lỗi anh... Em đã nói dối, rằng em chê anh nghèo, rằng em đã tìm được người đàn ông giàu có hơn để nương tựa. Em đã làm anh tổn thương, phải không anh?"
Ngày... tháng... năm...
"Hôm nay em tìm được một chú chó hoang bị thương, em đặt tên nó là Trường Sinh. Nó là người bạn duy nhất của em lúc này. Có nó, em cảm thấy bớt cô đơn hơn một chút."
Ngày... tháng... năm...
"Bệnh của em ngày càng nặng rồi. Em đau quá... Em nhớ anh, nhớ ba mẹ. Anh ơi, em thực sự nhớ anh rất nhiều..."
Ngày 30 tháng 5 năm 2019...
"Nhật ký à, tao quyết định rồi. Thay vì chết dần trong đau đớn, chi bằng tự mình kết thúc sớm một chút. Tao đã chuẩn bị cả rồi... Ngày mai là sinh nhật 18 tuổi của tao. Tao muốn mặc chiếc váy công chúa mẹ mua, đi đến một nơi thật xa để nhìn anh một lần cuối cùng. Tao không muốn chết đúng ngày sinh nhật đâu."
Ngày 1 tháng 6 năm 2019...
"Trường Sinh chết rồi. Nó bị xe đâm khi cố chạy theo em. Xin lỗi Trường Sinh, là do tao không chăm sóc tốt cho mày... Nếu lúc đó tao giao mày cho anh trai, có phải mày đã không sao rồi không?"
Phóng viên đọc xong, ngẩng đầu lên, chỉ thấy Hoắc tổng đã gục xuống từ bao giờ. Tiếng gào khóc đau đớn, đầy tuyệt vọng và hối hận của một người đàn ông thành đạt vang vọng khắp căn phòng lạnh lẽo.
"Niệm Niệm... Niệm Niệm... Anh sai rồi... Quay về với anh đi... ANH SAI RỒI!"
Anh bật khóc như một đứa trẻ, gọi tên em gái trong vô vọng. Anh đã tin lời nói dối của cô, đã hận cô suốt 5 năm trời, để rồi khi biết được sự thật, anh chỉ có thể ôm lấy nỗi đau và sự ân hận tột cùng.
Nhiều năm sau, người ta thấy Hoắc tổng dành cả đời mình để làm từ thiện, lập nên quỹ mang tên "Niệm Niệm" để giúp đỡ những bệnh nhân ung thư có hoàn cảnh khó khăn.
Lúc hấp hối, người chăm sóc kể lại, ông chỉ thì thầm: "Niệm Niệm, mọi người đến đón con rồi à... Xin lỗi, là con không chăm sóc tốt cho Niệm Niệm..."
Trên môi ông là nụ cười thanh thản, như một đứa trẻ vừa tìm lại được món bảo bối quý giá nhất đời mình.
Đôi khi, sự thật tàn nhẫn nhất lại được che giấu bởi tình yêu thương sâu đậm và sự hy sinh lớn lao nhất...
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.